Điếu Văn Bái Biệt Minh Đức Hoài Trinh

ĐIẾU VĂN BÁI BIỆT MINH ĐỨC HOÀI TRINH

Kiếp con người có sinh có tử
Lẽ thường hằng định rõ từ xưa
Đất trời nắng mãi thì mưa
Hoại Không Thành Trụ có chừa ai đâu.

Trộm nhớ thuở ban đầu phúc ấm
Gửi vào đời hoa gấm Hoài Trinh
Như vì sao sáng lung linh
Như vầng trăng bạc ẩn mình trên không.

Nơi quyền quý lầu hồng phận gái
Đã sinh lòng mê mải văn chương
Nợ thi nhân sớm vấn vương
Trường văn trận bút đâu nhường tài trai.

Kịp đến tuổi gót hài son đỏ
Đất nước nhà vẫn thuở điêu linh
Ngoại xâm làm khổ dân mình
Giã nhà với tấm lòng trinh diệt thù.

Từng gian khổ chiến khu hiểm trở
Phận nữ nhi trả nợ núi sông
Đoá hoa giữa chốn bụi hồng
Gót son hoá khách chinh nhân hào hùng.

Cô gái Huế trở về đất mẹ
Lại thướt tha thanh nhẹ hồn mơ
Tài năng thiên phú văn thơ
Sông Hương ngày tháng lững lờ chảy xuôi.

Mộng viễn xứ khôn nguôi tấc dạ
Quyết lên đường đất lạ tìm sang
Paris rộn bước chân nàng
Đón cô gái Việt ngỡ ngàng gót chân.

Xa đất mẹ mà gần tri thức
Trau dồi thêm lĩnh vực văn chương
Bút hoa Hán tự từng trương
Tay tiên thảo nét nghê thường như tranh.

Tuổi trẻ mộng tài danh thoả nguyện
Ngành truyền thông tinh luyện xứ người
Dọc ngang khắp bốn phương trời
Dầu sôi lửa bỏng không ngơi bước đường.

Lòng chạnh nhớ quê hương vạn dặm
Muốn tìm về tô thắm Việt Nam
Chẳng nề vạn dặm quan san
Trở về xứ Việt muôn vàn dấu yêu.

Nhớ một thuở sớm chiều Vạn Hạnh
Trên giảng đường giọng thánh thót vang
Những lời dát ngọc nạm vàng
Sinh viên đón nhận vô vàn kính thương.

Rồi một buổi khói sương mù toả
Quê hương rơi vào hoạ diệt vong
Vùng trời Pháp quốc ruổi rong
Nhớ về đất mẹ mà lòng quặn đau.

Đường cứu quốc trước sau như một
Tình anh em nung đốt tâm can
Lòng này như lửa thử vàng
Ngày đêm tranh đấu chẳng màng tấm thân.

Rời đất Pháp đặt chân Mỹ quốc
Lại dấn mình vào cuộc đấu tranh
Trung Tâm Văn Bút rành rành
Quyết tâm tái lập nêu danh xứ người.

Lớp chữ Hán, đàn tranh giữ nếp
Môn sinh ngời rạng nét văn khôi
Cầm tranh Minh Đức một thời
Cung đàn điệu nhạc lời lời gấm hoa.

Xem tác phẩm: một nhà văn học
Hai mươi viên minh ngọc có dư
Niệm Thư, Ngõ Trúc phương thư
Bên Ni, Biển Nghiệp văn như suối nguồn.
Thêm Trà Thất lời tuôn gấm vóc
Ý, ngôn, từ lựa lọc công phu
Đôi khi lời lẽ ôn nhu
Đôi khi hừng hực mịt mù lửa bay.

Năm tháng cũng tới ngày tuổi hạc
Ngõ Midway đã gác chuyện đời
Ra vào thong thả thảnh thơi
Miệng cười như thể nụ cười Chân Như.
Sống giữa thế mà tu tâm Phật
Tai đã nghe ngây ngất nhạc Từ
Lặng nhìn vào cõi thiên thu
Bàn chân đã đứng bên bờ tử sinh.

Phu quân tựa cây tùng vững chắc
Đỡ đần khi mệt nhọc yếu đau
Kiếp nào mình có yêu nhau
Kiếp này đã vậy kiếp sau khác gì.
Lại có lúc thầm thì nhắn gửi
Đừng bỏ em nông nỗi một mình
Bước vào một cõi u minh
Khói nhang che khuất bóng hình người thương.

Tình yêu ấy vấn vương là thế
Cõi bên kia như thể gọi mời
Thì đành thôi thế thì thôi
Xuôi tay nhắm mắt nụ cười còn xinh.
Chính giây phút ly sinh biệt tử
Bàn tay nào vẫn giữ trong nhau
Cuộc trần còn có gì đâu
Vì sao vụt thoát lên bầu trời cao.
Hồn cúi xuống vẫy chào thế giới
Bậc anh thư nay lại về trời
Một thiên sử mệnh sáng ngời
Như vầng trăng bạc tuyệt vời trên không.

Chào nữ sĩ mà lòng thổn thức
Nhớ mãi người Minh Đức Hoài Trinh
Hoài Trinh Minh Đức Hoài Trinh
Hoài Trinh Minh Đức… thôi mình biệt nhau.

Quyên Di bái biệt
(Đã được đọc trong lễ tưởng niệm trước giờ di quan, 6/25/2017)

 

 

__________________________________

Fly away our Roundtrip Airfare Sale and get Flat $15* off on flights. Use Coupon Code

Travel Deals to top Destinations. Get yours now

Advertisements