Hờn Căm – thơ Minh Đức Hoài Trinh

HỜN CĂM

Hồn ai thất thểu
nẻo về tha ma
xác ai mở mắt
nuối bầy con xa

tiếng ai rên rỉ
quặn đau trên giường
bàn tay cằn cỗi
ai tìm yêu thương

nhưng còn đâu ai
lệ nhòa tương lai
không gian tang tóc
chết rồi ngày mai

hồn ơi về đâu
cô đơn mồ sâu
thịt xương rữa nát
lạnh lùng đêm thâu

ai cười chia ly
ai vui ra đi
ngày về trơ trọi
nấm mồ lâm ly

hồn thân yêu ơi
những chiều mưa rơi
trần gian khắc khoải
hờn căm mệnh đời

Advertisements